Gia đình em có 5 anh chị em. 3 trai 2 gái. Khi em được 9 tuổi. Sau một trận ốm nặng. Từ đó người em cứ quắt queo lại. Chân tay em co rút không cầm nắm được. Rồi từ đó cái gường đã gắn chặt đời em vào nó. Em không ngồi được. Không nhúc nhích được đôi chân. Vậy là mọi ước mơ về cuộc sống đã như đóng của đối với em. Nhà em đã cho em đi chạy chữa . Nhưng cái ăn còn không đủ. Thì lấy tiền đâu mà chữa bệnh. Đã vậy khi em mắc bạo bệnh 4 năm. Anh trai em khi đó được 19 tuổi cũng sau một cơn sốt. Rồi chân tay anh cứng đờ. Không động đậy được.Người cha đã ốm yếu. Nay nhìn thấy trong nhà 2 đứa con nằm bất động. Chỉ có đôi mắt luôn nhìn ông là ánh lên nỗi khát khao được sống. Ông đã không làm gì được cho các con. nỗi ảm ảnh về những đứa con tật nguyền của mình đã ăn mòn dần sức lực của ông. Ông đã ra đi năm 2004. Để lại gánh nặng cuộc sống lên đôi vai còm cõi của người vợ. Giờ anh Dương ( anh trai của em) đã 25 năm nay nằm bất động trên giường. Mọi hoạt động đều phải nhờ cậy đến bà Mẹ già đã trên 70 tuổi. Bà mẹ đã già yếu vừa phải chăm con. Vừa phải kiếm sống. Trong lòng bà luôn nghĩ tủi cực. Nước mắt lúc nào cũng chỉ chực trào ra. Nhưng lại sợ các con buồn. Bà cứ nuốt nước mắt vào trong. Dần dần đôi mắt bà cứ vì vậy mà mờ dần. Năm 2010 mắt bà gần như không nhìn thấy. Mọi người đều khuyên bà đi khám mắt. Chứ để vậy rồi mù thì lấy ai chăm 2 đứa con tật nguyền. Bà đi khám mắt bác sĩ nói phải mổ cấp. Nếu để vậy thì sẽ mù. Nhưng ......Lấy tiền đâu mà mổ.....Dân làng nơi em ở. mọi người ai cũng ái ngại cho hoàn cảnh của gia đình em. Nhưng họ cũng nghèo quá. Cái ăn cái mặc của chính họ. Họ cũng còn lo không được. Lấy gì mà giúp cho mẹ em mổ mắt bây giờ.....Ngay 3 người anh chị em của em gọi là lành lặn ở cái gia đình em. Cũng không giúp gì được cho những người thân. Cái nghèo đói ...Cái khổ đã đeo đẳng số phận những người thân trong gia đình chị. Chị cả của em lập gia đình chưa được bao lâu. Thì người chồng đã ra đi để lại cho chị 1 đứa con đỏ hỏn mới được 7 tháng tuổi.....
Vậy là......Để cứu lấy con mắt. Chỉ còn cách là đi vay...
Rồi cũng phải vậy thôi. mẹ em đã phải vay tiền để mổ. Số tiền vay được cũng chỉ mổ được một mắt. Còn một con mắt còn lại....giờ lại đã cần mổ cấp....Mà tiền đâu.
Em kể với tôi. Mà giọng em như nghẹn lại. Như trùng xuống. Tôi nghe em nói mà không né được tiếng thở dài.
Tôi đã gọi nói chuyện với đồng chí chủ tịch xã. Cái xã miền Yên Bái tôi chưa từng biết đến. Vậy mà chúng tôi đã nói chuyện với nhau như đã thân quen nhau lắm rồi.
Cái xã Cảm Ân Huyện Yên Bình Tỉnh Yên Bái . Nơi gia đình em sinh sống.
Cái xã mang tên Cảm Ân của em. Tôi được cảm nhận qua chị Vóc người hàng xóm đưa em đến nhà tôi. Chị là người hàng xóm thật nghĩa tình ân cần
CÔ NGA NGƯỜI ĐÃ VIẾT BÀI BÁO KÊU GỌI CHO EM GIA ĐÌNH HIỀN LƯƠNG

CÔ VÓC(NGƯỜI HÀNG XÓM TỐT BỤNG)
BÀ MẸ 70 TUÔI BÊN CẠNH CON GÁI

HAI ANH EM TRÊN CHIẾC GIƯỜNG

CĂN NHÀ CỦA MẸ CON CHỊ HIỀN LƯƠNG




